35 năm nhạc
Từ Công Phụng

 

Đọc tập truyện HOA CUỐI MÙA của Nguyễn Tuấn Hoàng

Nguyễn Tuấn Hoàng không phải là một cái tên xa lạ. Hàng tuần, trên Thời Báo chúng ta thường thấy cái tên này dưới những bài viết về chính trị, kinh tế. Đó là những bài nghiêng về chuyên môn, bình luận nên thường khô khan. Như vậy, Nguyễn Tuấn Hoàng là một cái tên...khô!

Thật là một bất ngờ khi tôi nhận được tập truyện Hoa Cuối Mùa của Nguyễn Tuấn Hoàng. Chính trị, kinh tế đi chỗ khác chơi hết để chỉ còn một Nguyễn Tuấn Hoàng, người kể chuyện. Một Nguyễn Tuấn Hoàng của văn chương. Và Nguyễn Tuấn Hoàng đã trở thành một cái tên...ướt. Cái tên Nguyễn Tuấn Hoàng đã được nhúng nước từ hồi nào vậy? Từ lâu rồi! Từ những năm trước 1975 với những truyện được đăng trên báo Tuổi Ngọc của nhà văn Duyên Anh và trang nhi đồng Mai Bê Bi của nhật báo Chính Luận.

Mười truyện ngắn trong tập truyện Hoa Cuối Mùa được ra mắt hôm nay chắc không thể nào được chọn đăng trên Mai Bê Bi được. Vì đây là những chuyện người lớn. Đúng ra là những chuyện tình. Toàn là những chuyện tình.

Chuyện tình bao giờ cũng mang lại thích thú cho người đọc. Chúng tươi mát, lãng mạn, ướt át. Chúng hừng hực sức sống, sức quyến rũ. Chúng là cuộc đời. Cuộc đời như là một khởi thủy của người nam và người nữ.
Mỗi mối tình đều có một định mệnh riêng. Buồn hay vui. Nhưng những mối tình trong văn chương, thường là những chuyện dang dở, nên buồn. Tình vui ít khi được đề cập tới, có lẽ bởi vì nó không mang lại cái da diết của thú yêu thương.

Buồn như cuộc tình của Hân trong truyện Trong Những Nỗi Bàng Hoàng. Cuộc tình kết thúc bằng sự chia tay. Nhân vật nữ cũng chia tay với cuộc đời, náu mình trong một tu viện. Tình muộn màng của những người đã có một cuộc tình dang dở như trong truyện Chiều Muộn Màng. Tình thoang thoảng trong một chuyến đi công tác, loại tình mà tác giả gọi là tình trong “giờ ra chơi”, để lại những bâng khuâng luyến tiếc như trong truyện Trong Cơn Say. Tình tròng trành trên một chuyến xe buýt trong truyện Trở Về Bến Mơ. Tình thua thiệt kiểu “ Người ta đen bạc đỏ tình/ Còn tôi thì bạc lẫn tiền đều đen” trong Đen Bạc Đỏ Tình. Tình lỡ của một sinh viên yêu một cô gái đã có chồng ở Việt Nam trong Như Chẳng Bao Giờ. Tình mặn mà qua một đứa con của một người cha góa vợ với một nữ bác sĩ chưa chồng trong Đời Vẫn Còn Dễ Thương.

Tình nằm dài từ đầu sách đến cuối sách trong những thế nằm hớ hênh, quyến rũ, mời mọc. Nếu quý vị không choáng váng về tình trong những loại tình mà tôi vừa hài ra hầu quý vị thì chắc quý vị đã bấm đầu ngón tay để đếm. Và nếu quý vị đếm đúng thì thấy tôi mới nhắc tới bẩy loại tình trong bẩy truyện của tác giả. Tôi không phải là người đãng trí, tôi dành ba truyện còn lại bởi vì chúng là những cuộc tình nóng, rất nóng, cái nóng khiến cái tên Nguyễn Tuấn Hoàng trở nên...ướt nhẹp!

Trong truyện Hoa Cuối Mùa, một sinh viên đi học xa, trở về nghỉ hè với bố mẹ ở một thành phố biển. Khi đưa bố mẹ đi chợ, anh được bố mẹ hỏi có nhận ra bà chủ tiệm tạp hóa này không. Anh không nhận ra đó là cô Hương, người bạn của bố mẹ anh, người ngày xưa vẫn thường xoa đầu anh và cho tiền lì xì mỗi dịp tết. Diễn tiến của truyện đưa đến một tình huống bất ngờ. Cô Hương leo lên thang giữa những kệ hàng cao ngất trong một góc khuất để lấy hàng. Anh sinh viên, tên Khoa, là người đứng giữ chân thang. Chúng ta hãy nghe chính tác giả kể: “ Chiếc thang bỗng xao động vì sự di chuyển khiến cô Hương mất thăng bằng và để tránh bị té, cô ta đã bước xuống thang một bước. Khoa bị bất ngờ, vội đưa hai tay ôm chầm lấy đôi mông chắc nịch kia và khuôn mặt của chàng đã bị phủ kín ngay bằng vùng kín đáo nhất của người đàn bà.” Cái té bất ngờ dẫn tới cái té thật sau đó, nơi nhà cô Hương. Tôi xin miễn trích dẫn đoạn văn tả tình tả cảnh này. Quý vị nào ấm ức xin tìm sách đọc lấy.

Truyện Hương Tóc lại là một hoàn cảnh khác. Hoàn cảnh ấm ớ của một ông anh rể với cô em vợ tên Băng Châu. Vợ chồng Băng Châu không hòa thuận với nhau. Chuyện xảy ra khi Hùng cùng vợ con lái xe đi thăm gia đình cô em vợ. Trong nhà kho của một motel do vợ chồng Băng Châu khai thác, Hùng giúp cô em vợ soạn đồ giặt. Nguyễn Tuấn Hoàng viết: “ Hùng ra sau đứng sau lưng cô nàng cầm lấy hai mép bao. Người Hùng hừng hực nóng và chàng cảm thấy cái nóng trong người của Băng Châu cũng chẳng kém gì. Má chàng kề sát má của Băng Châu trong khi mùi thuốc gội đầu Flex phảng phất trên mặt, trên mũi của chàng. Băng Châu bỗng xoay người lại và như thế người của nàng đã lọt thỏm trong vòng tay của chàng. Chàng làm gan thử thời vận, cúi xuống định hôn lên môi Băng Châu. Nàng dường như cũng bằng lòng, đôi môi đã hé mở chờ đợi. Đúng lúc đó cả hai nghe tiếng của Loan vợ chàng ở ngoài sân.” Cuốn phim đứt quãng ở đây. Chuyện chẳng thể tiến xa hơn được. Nếu quý vị nào không tin, cứ thử đọc tiếp coi sẽ biết tôi là người rất thật thà, có sao nói vậy!

Truyện cuối cùng tôi muốn chọn riêng ra để nói vào lúc cuối là truyện Nhị Kiều. Bởi vì truyện này nóng nhất. Hai nhân vật đã đi tới tận...La mã trong sự đồng tình của người thứ ba. Người thứ ba đây là Kiều Oanh, vợ của Vũ, em của Kiều Nga. Kiều Nga lấy phải một ông chồng mà thuốc Viagra cũng giơ tay đầu hàng. Khi Vũ và vợ lái xe tới thăm chị là lúc chồng của Kiều Nga về Việt nam vắng nhà. Thương chị cô đơn, chiều chồng thích...ăn phở, Kiều Oanh đã sắp đặt để chồng và chị chung giường với nhau. Sắp đặt như thế nào, tôi không tiết lộ ở đây, vì tôi còn bận dẫn quý vị đi nghe tác giả kể tiếp: “ Thân thể của người đàn bà đã phải nằm yên trong bao nhiêu năm qua, giờ đây được dịp trỗi dậy thì điên cuồng như những cơn sóng dữ. Riêng với Vũ, những nỗi ao ước thời còn đi học là được ôm trong tay thân hình thon thả của Kiều Nga, thì ước mơ đó nay đã thành sự thực. Chàng vồn vã đặt những chiếc hôn nóng bỏng lên khắp thân thể của người đàn bà...trước khi cả hai thân thể quấn quít, tan biến lẫn vào nhau trong những hoan lạc. Không biết hai người đã yêu nhau bao nhiêu lần, chỉ biết là buổi sáng hôm sau khi Vũ mở được mắt ra thì đã thấy (vợ) ngồi bên cạnh trên chiếc giường gối chăn sộc sệch. Đôi mắt của nàng đượm buồn. Nàng đưa tay véo chồng một cái rồi bảo: “ Sao ông tướng, chín giờ sáng rồi mà còn chưa dậy, cả nhà đang chờ ăn sáng ở dưới nhà.”

Quý vị vừa cùng tôi nín thở nghe một Nguyễn Tuấn Hoàng ướt kể chuyện, một Nguyễn Tuấn Hoàng như xa lạ với Nguyễn Tuấn Hoàng của chính trị, kinh tế mà chúng ta gặp hàng tuần trên Thời Báo. Lối viết truyện của Nguyễn Tuấn Hoàng là lối kể chuyện. Anh kể rất mạch lạc, diễn tiến theo thứ tự thời gian, không làm khó độc giả. Lối kể chuyện nghe chừng rất chân chất. Chân chất hơn nữa là những chi tiết trong truyện. Nguyễn Tuấn Hoàng luôn luôn hài rõ tên tiệm, tên xa lộ, tên thành phố. Thí dụ như: “ Chàng lái xe đưa bố mẹ trở về nhà ở ngoại ô thành phố Saint John, tỉnh bang New Brunswick.” Hoặc: “ Chàng biết chỗ bà Mẹo hiện làm nghề may trong một tiệm sửa quần áo của người Hy Lạp ở trung tâm thành phố.”

Những chi tiết nhỏ nhít này làm cho độc giả có cảm tưởng như đây là chuyện thật. Hơn nữa, hoàn cảnh của những nhân vật nam, một sinh viên du học ở Toronto, ra trường, đi làm tại nhiều thành phố, lại mang dáng dấp của cuộc đời tác giả, lại càng làm cho người đọc dễ suy đoán là tác giả đã kể chuyện đời mình. Đây cũng là đặc điểm chung của hầu như mọi người viết trong những truyện đầu tay. Mang chuyện của mình ra khai thác!

Nhưng, đối với tác giả Hoa Cuối Mùa, có thật như vậy không? Tôi nghĩ là không. Bởi vì nếu Nguyễn Tuấn Hoàng chỉ mang chuyện đời mình ra kể thì anh đúng là...anh hùng! Chuyện tèm nhèm với bà chủ tiệm tạp hóa lớn tuổi, với em vợ, với chị vợ, mà thành thật khai báo như vậy, nhẹ ra cũng vác mền ra phòng khách ngủ. Ba đầu sáu tay gì mà khơi khơi viết ra cho mọi người đọc, và nhất là cho một người đọc!

Như vậy, Nguyễn Tuấn Hoàng đã hư cấu. Hư cấu một cách khéo léo khiến cho độc giả cứ tưởng là chuyện thật. Hư cấu là bước đi thứ hai của một người viết truyện sau khi đã kể xong chuyện của mình. Hư cấu là con đường đưa người viết truyện đi xa hơn trong văn nghiệp của mình. Bởi vì một người viết, nếu không hư cấu được, sẽ chìm trong ao tù của chính mình!

Hoa Cuối Mùa là tập truyện đầu tay của Nguyễn Tuấn Hoàng. Nghe chừng như có một nghịch lý. Đầu mà cuối! Chẳng lẽ Nguyễn Tuấn Hoàng đã đốt giai đoạn nhanh đến thế. Không, tôi nghĩ khác. Mùa là sự chuyển đổi của thiên nhiên. Nó lặp đi lặp lại, năm này qua năm khác. Vậy thì cuối mùa phải chăng là cuối mùa này? Mùa sau, chúng ta sẽ lại có hoa đầu mùa. Hy vọng rằng tác giả Nguyễn Tuấn Hoàng cứ rỉ rả cho chúng ta nhiều bó hoa mới. Mỗi mùa!

12/2004