35 năm nhạc
Từ Công Phụng

 

Phan Ni Tấn, người bắt cái đẹp

Tôi nghĩ Phan Ni Tấn trước sau gì cũng là một người tình. Người tình trong thơ. Người tình trong nhạc. Một người tình miệt mài giữ hơi thở của những cuộc tình. Người ta thấy tình yêu trùm lấp trong thơ, trong nhạc của anh. Tình quê hương? Có. Tình cho nơi chốn đã đón chào anh vào đời. Tình cho những nẻo đường đã đẫm dấu bước chân anh. Tình gia đình? Có. Tình cho người vợ hiền. Tình cho đứa con trai duy nhất. Nhưng mặn hơn cả, tôi thấy anh vẫn mượt mà hơn trong tình yêu đúng nghĩa là tình yêu.

Một hạt xuân xanh. Một hạt nắng vàng. Một hạt long lanh tro^i trong ngày xuân. Một vành môi ngon. Một bờ vai tròn. Một vạt tóc biếc. Nuôi trong linh hồn. Một giọt thanh tân. Một cội xuân nồng....
( Hạt Xuân )

Có một lần, trong một tiệm ăn ở Montréal, anh và tôi ngồi cạnh nhau. Bàn trước mặt có một mái tóc dài phủ xuống bờ lưng thon. Vẻ đẹp của mái tóc đã hút hồn tôi, hút hồn anh. Tôi hỏi. Thơ được chăng? Mắt anh khờ dại. Được chứ! Ít lâu sau, trên tạp chí Hợp Lưu xuất hiện một bài thơ của anh đề tặng tôi, người đã cùng anh chết lịm trên một suối tóc óng ả.

...Mùa tóc biếc chải ba ngàn cọng xuân hương
Những điệu lý cũng mượt mà giai điệu
Theo óng ả đổ xuống bờ vai ngon kỳ diệu
Tôi lạc thần đứng lặng giữa hồn thơ...

Đó là hồn trong thơ Phan Ni Tấn. Còn "tóc" trong nhạc của anh dù dài dù ngắn cũng cứ như là... mây trôi.
Thương ai tóc ngắn bây giờ
 Không còn buông thõng như tờ mây trôi. (Hương tóc)

Tóc dài anh thương, tóc ngắn anh cũng thương.
Thương ai tóc ngắn bay vèo
 Bay từ quê cũ bay vào tim anh. ( Hương Tóc )

Thực ra anh là một nghệ sĩ rung cảm với cái đẹp. Cái đẹp ở đâu anh bắt ở đó.

Cái đẹp trong nhạc.
Em như một đóa vô thường trôi trong tiếng vĩ cầm, rung trong nắng ươm tơ trời. Giọt cuống quít rụng vàng trên tay thuôn. Em hái trái lót gấm vàng đưa thu về trong mùa vui.  (Giọt thánh thót mừng)

Cái đẹp trong đất trời.
Tôi hái vội mùa thu, sau mấy nhánh phong mù. Nghe có trời mưa qua, chia áo người yêu xa. Nghe những nụ tàn phai, lăn trên vai em gầy. Vay mấy sợi đàn đau, tôi phủ dụ lời mình.   (Chia Áo Người Yêu Xa)

Cái đẹp trong núi rừng.
Đừng bứng cái lòng của em xa anh. Yàng sẽ giận làm xôn xao cái bụng người làng, cây cà phê sẽ hờn em an nhiên không thèm nở hoa, cây kờ nia sẽ trách em không cho hột cầy đập ăn.   (Đứa Con Của Mẹ Núi) 

Anh nhốt tất cả mọi vẻ đẹp trong tim anh. Anh phả cái đẹp vào nhạc, anh ướp cái đẹp trong thơ. Và thơ, và nhạc đã làm nên tên tuổi của Phan Ni Tấn.         

SONG THAO  
11/2003