1Trần Huy Bích:
1
Song Thao, nhớ lại những
1ngày Chu-Văn-An

1Luân Hoán:
1
Song Thao, người bạn
1văn, biết sớm, gặp muộn

1PHIẾM

1TIỄN

1Hú Hồn Vì Tính Thày Lay

1Song Thao

1Hà Thúc Sinh:
1Nghe Song Thao kể
1
chuyện

1Hoàng Ngọc Hiến:
1Đọc văn học hải ngoại

1Nguyễn Đình Toàn:
1
Song Thao - Bên Lưng 1Những Con Chữ

1Nguyễn Mộng Giác:
1
Bài tựa tập truyện:
1
Chân Mang Giầy số 6

1Giữa người viết

1Hồ Đình Nghiêm:
1
Montréal và Bỏ Chốn
1
Mù Sương

1Nhiều tác giả:
1
Chùm thơ kỷ niệm

1Phạm Phú Minh
1Đọc "PHIẾM" của
1Song Thao

1Lưu Nguyễn
1Luân Hoán trong chuyện
1PHIẾM của nhà văn
1Song Thao

1Du Tử Lê
1PHIẾM của Song Thao
1Song Thao, phiếm
1"Phiếm chủ" Song Thao với "Phiếm 15"

1Hoàng Xuân Sơn
1Đọc PHIẾM
1Mượn vài ý của Song Thao...

1Nguyễn Đình Toàn
1Đọc PHIẾM của Song 1Thao

1Song Thao - Bên Lưng Những Con Chữ

1Trà Lũ
1Tôi đọc sách PHIẾM của 1SongThao

1Phạm Xuân Đài
1Đọc Chốn Cũ của Song
1Thao

1Lương Thư Trung
1Vài ghi nhận về PHIẾM
của Song Thao

1Lá thư văn nghệ gởi nhà văn Song Thao

1Bắc Phong:
1
PHIẾM Song Thao

1Lan man của PHIẾM

1Nguyễn Vy Khanh:
1
Những chốn cũ của Song Thao

1Lê Hân:
1Chờ Song Thao

1Đinh Cường:
1Một chữ

1Đặng Thơ Thơ:
1Đoc "Bên Lưng Những Con Chữ"

1Phan Ni Tấn:
1Một chút với nhà văn Phiếm: Song Thao

 

Song Thao

cách đây đã mấy năm
tôi vẽ ông đại khái
không biết có được không
mời ông cùng xem lại:

“chân mang giày số 6
cõng hương qua đại dương
tâm mang tượng thánh giá
sá chi cõi vô thường

giữa đời khô khốc bụi
dòng phiếm sáng như gương
treo nụ tình nhân ái
trong từng mảnh đời thường

bên lưng những con chữ
phảng phất mùi phấn hương
hóa ra hồn núi Ngự
đang chăn gối chung giường

thân cao chừng mấy trượng
tình vãi về mấy phương
đời thiếu dòng khói thuốc
hẳn đôi lúc buồn buồn?”

có lẽ chỉ tạm được
dù đủ vợ đủ con
có cả chút tầm vóc
đức tin cùng tâm hồn

nhưng còn thiếu nhiều lắm
chưa tròn một chân dung
gồm thân thế sự nghiệp
cùng kỷ niệm mông lung

tôi là người lắm chuyện
chuyên mượn chữ thay lời
dài dòng như cái bệnh
trong tháng ngày thảnh thơi

nên chừ nắn nót tiếp
may ra có đầu đuôi
bề thế một ngọn bút
tâm dung rất tuyệt vời

ông là người Hà Nội
hà cớ chi vào Nam
năm-mươi-tư không chạy
biết đâu chừ nghênh ngang

ít ra cũng tiến sĩ
tệ lắm phó giáo sư
có đâu chỉ ông cử
ngành ngoại giao sật sừ

“nói đi phải nói lại”
ở đâu ông cũng ngon
miền Nam vẫn số một
để lập nghiệp, sinh tồn

ông chánh nghề công chức
ngạch trật loại thầy thông
viết báo nghề tay trái
tay giữa chăm hoa hồng

trước bảy lăm đã dạo
tìm sợi nhỏ Hoa Kỳ
hình như chưa khá mấy
chưa gầy giống được gì

đổi đời, ông “cải tạo”
đồng loạt như mọi người
cũng lao động đủ bộ
đúng tiêu chuẩn trời ơi

may được về khá sớm
trổ nghề bán thuốc tây
bán cà phê nước ngọt
tập lè phè, phây phây

đời chưa dừng o bế
ông được đi nước người
không cần chạm biển cả
lướt mây, ngồi rung đùi

trong những ngày phỏng vấn
trời xui tôi gặp ông
nhìn nhau vẫn thủ thế
mặt đâu dễ biết lòng

chẳng thể để hồi tưởng
trôi theo dòng ngũ ngôn
nhắc sơ đủ sống lại
một thời bỏ giang sơn

vợ chồng có duyên nợ
bè bạn có chi hè ?
chắc là sự tương kính
đồng cảm, không màu mè

quen ông, một hạnh phúc
có chỗ để khi buồn
gọi ông xả ra bớt
vài phần mười bi thương

đi đâu, nếu lười biếng
có ông cho quá giang
ăn hàng có ông đãi
rất vui vẻ nhẹ nhàng

ngày ngày mỗi buổi sáng
ông mời uống cà phê
bộ nồi trên cái cốc
mặn ngọt thật đề huề

vui miệng kể tin tức
về Do Thái, Ba Tư
về vợ tông tông Pháp
về bé Lâm Tâm Như...

đại loại toàn có thật
dù nghe rất giật gân
khuây khỏa chiến trường nhỏ
mỗi tuần còn một lần

trong đám bạn hiện tại
chỉ ông và Đinh Cường
than “suy” mà vẫn khỏe
đi đây đó luôn luôn

từ đi nghĩa thuần túy
không có nghĩa đăng bài
không có nghĩa phung phí
kho dự trữ sức trai

đêm nay lại mất ngủ
định mượn ông vẽ mình
lạ thật chỉ lẩm cẩm
lặp toàn chuyện linh tinh

có phải tôi đang mặc
áo thụng vái ông không ?
tùy mỗi người đáng giá
riêng tôi thấy ấm lòng

đâu dễ ai cũng có
một người bạn hiểu mình
nhất là tôi nhút nhát
chuyên lủi thủi làm thinh

chuyện buồn, tôi cả đống
muốn phơi cho nhẹ lòng
bớt hao hụt độ ẩm
giữ hai con ngươi trong

à quên, chưa kịp hỏi
cái chân dài đỡ chưa
nên cứ đi chân ngắn
đừng tùy nghi theo mùa

giữ sức để còn viết
phiếm mười bốn, mười lăm
phiếm hăm bảy, hăm chín
cho thiên hạ lót lòng

Luân Hoán