1Trần Huy Bích:
1
Song Thao, nhớ lại những
1ngày Chu-Văn-An

1Luân Hoán:
1
Song Thao, người bạn
1văn, biết sớm, gặp muộn

1PHIẾM

1TIỄN

1Hú Hồn Vì Tính Thày Lay

1Song Thao

1Hà Thúc Sinh:
1Nghe Song Thao kể
1
chuyện

1Hoàng Ngọc Hiến:
1Đọc văn học hải ngoại

1Nguyễn Đình Toàn:
1
Song Thao - Bên Lưng 1Những Con Chữ

1Nguyễn Mộng Giác:
1
Bài tựa tập truyện:
1
Chân Mang Giầy số 6

1Giữa người viết

1Hồ Đình Nghiêm:
1
Montréal và Bỏ Chốn
1
Mù Sương

1Nhiều tác giả:
1
Chùm thơ kỷ niệm

1Phạm Phú Minh
1Đọc "PHIẾM" của
1Song Thao

1Lưu Nguyễn
1Luân Hoán trong chuyện
1PHIẾM của nhà văn
1Song Thao

1Du Tử Lê
1PHIẾM của Song Thao
1Song Thao, phiếm
1"Phiếm chủ" Song Thao với "Phiếm 15"

1Hoàng Xuân Sơn
1Đọc PHIẾM
1Mượn vài ý của Song Thao...

1Nguyễn Đình Toàn
1Đọc PHIẾM của Song 1Thao

1Song Thao - Bên Lưng Những Con Chữ

1Trà Lũ
1Tôi đọc sách PHIẾM của 1SongThao

1Phạm Xuân Đài
1Đọc Chốn Cũ của Song
1Thao

1Lương Thư Trung
1Vài ghi nhận về PHIẾM
của Song Thao

1Lá thư văn nghệ gởi nhà văn Song Thao

1Bắc Phong:
1
PHIẾM Song Thao

1Lan man của PHIẾM

1Nguyễn Vy Khanh:
1
Những chốn cũ của Song Thao

1Lê Hân:
1Chờ Song Thao

1Đinh Cường:
1Một chữ

1Đặng Thơ Thơ:
1Đoc "Bên Lưng Những Con Chữ"

1Phan Ni Tấn:
1Một chút với nhà văn Phiếm: Song Thao

 

Đọc PHIẾM của SONG THAO

“Phiếm” là tác phẩm thứ 7 của Song Thao, sau 6 tập truyện ngắn, được xuất bản liên tiếp trong khoảng 10 năm qua.

Nhưng “Phiếm” không phải truyện dài, cũng không phải truyện ngắn. Nó gồm 40 đoản văn, trong đó, tác giả bàn về “đủ mọi thứ ở trên đời”: cà phê, rượu, bia, phôn tay, vợ chồng, quảng cáo, thuốc lá, đàn ông, tóc, răng, tiền, xe đạp...

“ Phiếm” theo định nghĩa của Đào Duy Anh là “ trôi nổi linh đinh, không thiết thực, không chuyên một việc”.

Tùy vào các từ người ta dùng kèm, nó sẽ có những ý nghĩa riêng, thí dụ phiếm bạc [ rộng lớn ], phiếm du [ đi chơi chỗ này chỗ khác, không định chỗ nào ], phiếm lãm [ xem xét đại khái ], phiếm luận [ bàn trống không, không nhắm riêng việc gì ] vv...

Cùng cách viết ấy, Hiếu Chân đã mở ra mục “Nói Hay Đừng” [ báo Tự Do ] Chu Tử khai sinh “Ao Thả Vịt” [ báo Sống ] Phan Lạc Phúc gọi là “Tạp Ghi” [ báo Tiền Tuyến ] còn Bùi Bảo Trúc hiện đang xếp chung vào loạt những lá “Thư Gửi Bạn” [ nhiều báo ].

Trên báo chí Sài Gòn trước 75, các cây viết phiếm, các cây viết hài hước, châm biếm sâu sắc, còn có thể kể thêm những Tiểu Nguyên Tử, VKK , Dê Húc Càn [ Dương Hùng Cường ], Thương Sinh [ Duyên Anh] vv...

Đại khái lối viết của họ gần với “Phiếm luận” hơn cả.
Và, tuy cùng gần với “phiếm luận”, nhưng họ viết rất khác nhau.

Viết phiếm, nói phiếm, tự nó đã rút bớt đi sự nghiêm trọng, nếu có đụng chạm tới ai. Trừ trường hợp người viết nhắm thẳng vào cá nhân nào đó, gọi đích danh người ấy, và nói về những sự việc liên quan trực tiếp tới đương sự, để chỉ trích, khen ngợi hay phê bình. Nhưng trường hợp này lại không còn phải là “phiếm” nữa, dù bài viết có được để trong mục chuyện phiếm.

Các tác giả thường cũng xác nhận không nhắm “làm văn chương” khi viết phiếm.

Quả cũng khó trích dẫn một đoạn văn nào đó trong các cuốn phiếm để làm mẫu dùng trong các sách giáo khoa như các đoạn văn của Thanh Tịnh về ngày khai trường hay A. France khi đi qua vườn Luxembourg chẳng hạn.

Nhưng, nếu không có văn tài không thể viết phiếm được.

Lại không phải chỉ có văn tài là đủ. Muốn viết phiếm còn phải có kiến thức rộng rãi, đọc nhiều, nhớ nhiều, có cái nhìn tinh tế, óc phê phán nhạy bén, và nhất là, phải có duyên nữa.

Nói gì thì nói, hình như trong các bài viết phiếm về chuyện trên trời dưới đất [ Bùi Bảo Trúc ] chuyện liên quan tới cơm ăn, áo mặc, sĩ diện quốc gia, danh dự cá nhân... đau đớn, nhục nhã, móc máy, sỏ xiên, cái cuối cùng còn lại trong lòng người đọc vẫn là cái “duyên” và cái “tâm” của người viết.

Cái duyên để người ta vui cười.

Không có duyên, mà cứ cố làm duyên, cũng có thể làm người ta cười được, nhưng nhạt thôi.

Viết độc ác quá làm người ta sợ.

Song Thao cũng không xác định các đoản văn của mình là truyện, tùy bút hay tiểu luận. Có lẽ từ “Phiếm” đủ để chỉ, để đặt tên cho loại văn mới này.

Sau đây là vài đọan Song Thao “phiếm” về tiền.

Trích đoạn I
Một bà nằm mơ thấy được gặp Thượng Đế, liền hỏi :
“ Thưa ngài, trăm năm của hạ giới bằng bao nhiêu ngày trên thượng giới?”
“ Con ơi ! Không thể tính được bằng ngày mà chỉ bằng một phút thôi.”
“ Thế trăm triệu đôpng thì sao?”
“ Chỉ đáng một xu trên thượng giới mà thôi.”
Bà xuống giọng ... con cá :
“ Vậy xin Ngài rủ lòng thương ban cho con một xu! Con sópng nghèo khổ lắm.”
“ Được, con hãy đợi ta một phút nhé”

Trích đoạn II
“ Nói chuyện tiền bac với Thượng Đế nản chết. Cứ gửi thư cho những vị quyền thế dưới đất này, xin số tiền họ...không thèm đếm xỉa tới cũng được rồi. Ở Canada, quý vị có thể gửi cho các vị sau. Trong thư bạn nhớ chỉ hỏi xin số tiền... lẻ họ bỏ quên trong các trương mục ngân hàng cũng đủ rựỡu chè qua ngày. Co ca sĩ hái ra tiền Celine Dion đã cho ngủ trong ngân hàng National Bank ở Farnham, Quebec, số tiền 42, 79 Gia kim từ năm 1984 tới giờ mà không thèm sờ tới. Cựu Thủ Tướng Brian Mulronay quên 144, 83 Gia kim tại ngân hàng CIBC ở Calgary. Thủ Tướng vừa tái đắc cử Paul Martin đãng trí bỏ quên tới ba trương mục: hai ở Montreal 5833, 70 Gia kim và 1302, 73, và một ở Windsor 38, 04 Gia kim. Cựu Thủ Tướng Joe Clark chẳng thèm biết đến 1685, 77 Gia kim tại ngân hàng CIBC ở Ottawa. Tổng cộng số tiền bị bỏ quên của 767. 590 trương mục mà chủ nhân coi như vứt đi lên tới 204 triệu Gia kim”.

Trích đoạn III
Hai cô bạn gái nói chuyện với nhau :
“ Bồ lại mua xe mới? Lấy chồng giầu sướng thật!”
Cô bạn nhăn nhó thảm hại :
“ Có gì đâu! Hôm đó tớ đang shopping ở dưới phố, chợt thấy đau bụng. Ngó quanh thấy cột cửa hàng bán Mercedes vội vào nhờ toilet. Bồ biết tính tớ, chẳng lẽ khơi khơi đi ra mà không mua gì thì cũng ngại!”
Đùng tưởng có tiền mua xe Mercedes là ngon lành đâu! Xe Porsche cũng vậy !Bởi vì theo một cuộc khảo sát trên 2200 người của tạp chí Men’ s Car xuất bản tháng 5 năm 2004 thì những ông lái Mercedes chỉ “vui chơi” được 1, 6 lần một tuần. Lái xe Porsche ngầu như vậy mà yếu xìu! Chỉ có 1, 4 lần một tuần. Ngầu nhất là dân lái xế BMW 2, 2 lần một tuần. Tiếp theo là Audi 2, 1 lần một tuần.; Volkswagen 1, 9 lần một tuần; Ford 1, 7 lần một tuần. Tính theo quốc tịch xe thì lái xe Ý 2 lần một tuần; xe Pháp 1, 9 lần; xe Nhật 1, 6 lần; xe Đại Hàn 1, 5 lần. Về đàn bà lái xe thì lái xe Pháp 2, 1 lần; xe Audi 2 lần, xe Ý 2 lần; xe BMW 1, 9 lần và xe Porsche 1, 2 lần.
Vậy khi ra đường, thấy ai lái xe Porsche, chúng ta chẳng nên trầm trồ, đó là thứ... hạng bét! Đây là bản nghiên cứu... vô duyên nhất thế giới, ghi lại đọc cho vui, chứ đừng có vị nào thấy mình yếu lại ... đổi xe! Chỉ tổ tốn tiền vô ích. Nhà tình dục học Greg McCrea ở Ottawa, khi đọc bản nghiên cứu này đã khôi hài :’Chắc tại mấy anh lái xe BMW thích ... nổ lớn hơn mấy anh lái xe Toyota hay xe Ford thôi! “.

Và sau cùng là mấy câu đồng dao mới, ở trong nước, nói về tiền, tác giả Song Thao đã sưu tầm được :

Tiền là Tiên là Phật
Tiền là sức bật của quan to
Tiền là thước đo lòng người
Tiền là nụ cười của tuổi trẻ
Tiền là sức khỏe của người già
Tiền là cái đà của danh vọng
Tiền là cái lọng để che thân
Tiền là cán cân công lý
Tiền là... hết ý !

Nguyễn Đình Toàn