1Trần Huy Bích:
1
Song Thao, nhớ lại những
1ngày Chu-Văn-An

1Luân Hoán:
1
Song Thao, người bạn
1văn, biết sớm, gặp muộn

1PHIẾM

1TIỄN

1Hú Hồn Vì Tính Thày Lay

1Song Thao

1Hà Thúc Sinh:
1Nghe Song Thao kể
1
chuyện

1Hoàng Ngọc Hiến:
1Đọc văn học hải ngoại

1Nguyễn Đình Toàn:
1
Song Thao - Bên Lưng 1Những Con Chữ

1Nguyễn Mộng Giác:
1
Bài tựa tập truyện:
1
Chân Mang Giầy số 6

1Giữa người viết

1Hồ Đình Nghiêm:
1
Montréal và Bỏ Chốn
1
Mù Sương

1Nhiều tác giả:
1
Chùm thơ kỷ niệm

1Phạm Phú Minh
1Đọc "PHIẾM" của
1Song Thao

1Lưu Nguyễn
1Luân Hoán trong chuyện
1PHIẾM của nhà văn
1Song Thao

1Du Tử Lê
1PHIẾM của Song Thao
1Song Thao, phiếm
1"Phiếm chủ" Song Thao với "Phiếm 15"

1Hoàng Xuân Sơn
1Đọc PHIẾM
1Mượn vài ý của Song Thao...

1Nguyễn Đình Toàn
1Đọc PHIẾM của Song 1Thao

1Song Thao - Bên Lưng Những Con Chữ

1Trà Lũ
1Tôi đọc sách PHIẾM của 1SongThao

1Phạm Xuân Đài
1Đọc Chốn Cũ của Song
1Thao

1Lương Thư Trung
1Vài ghi nhận về PHIẾM
của Song Thao

1Lá thư văn nghệ gởi nhà văn Song Thao

1Bắc Phong:
1
PHIẾM Song Thao

1Lan man của PHIẾM

1Nguyễn Vy Khanh:
1
Những chốn cũ của Song Thao

1Lê Hân:
1Chờ Song Thao

1Đinh Cường:
1Một chữ

1Đặng Thơ Thơ:
1Đoc "Bên Lưng Những Con Chữ"

1Phan Ni Tấn:
1Một chút với nhà văn Phiếm: Song Thao

 

Một chút với nhà văn Phiếm: Song Thao

Thập niên 1980, thành phố Montréal được coi là "cái nôi văn hóa" của giới văn nghệ sĩ tỵ nạn xứ Lá Phong . Có lần, sau buổi ra mắt sách của nhà thơ Luân Hoán, như thường lệ, anh em hẹn nhau tới một nhà hàng gần đó, hàn huyên tâm sự trước khi chia tay. Bàn tôi ngồi hôm đó có những tên tuổi sáng chói mà hiền như mưa: Luân Hoán, Lưu Nguyễn, Trang Châu, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Vy Khanh, Hồ Đình Ngiêm, Phạm Nhuận, Bắc Phong, Lê Quang Xuân và Song Thao.

Lúc nhà phê bình Nguyễn Vy Khanh đang "bình" một đề tài vui vui gì đó thì nhà văn Phiếm huých nhẹ tôi một phát. Theo ngón tay kín đáo của ông nhà văn (hổng phải ngón tay chỉ mặt trăng (nguyệt chỉ) của Đức Phật đâu nha), tôi nhìn qua dẫy bàn thực khách bên kia thì trời ơi: Sửng sốt!

Một trời mượt mà, đen nhánh, huyền ảo, thu hút, mê hoặc, gợi hình, gợi cảm có một không hai của một suối tóc. Vẻ đẹp hồn nhiên đến kỳ lạ của suối tóc ấy rất Đông Phương tỏa rạng lên tấm lưng thon dài của một kiều nữ xuân xanh da vàng nào đó.

Công nhận ông bạn già Phiếm này có con mắt hết sức tinh đời. Tôi đang ú ớ trước cái đẹp thì chàng Phiếm hí hửng thì thào:

- Sao?
- Quá đã!
- Ông thấy cái gì "quá đã" nữa không?
- Gì nữa?
- Nhìn coi cái gì "dính" trên cánh tay kiều nữ kìa. Nghe lời chàng tôi hăm hở nhướng mắt nhìn thì ối trời đất ơi! Thiệt tình!

Để tăng thêm sức hấp dẫn cho kiều nữ, chẳng biết ông trời vô tình hay cố ý mà "xúi" cây trầu bà đặt trên bệ cửa sổ hắt bóng xuống in hình lá nổi bật trên cánh tay mịn màng, mềm mại kia làm cho cả tôi lẫn Song Thao đều xuýt xoa chiêm ngưởng.

Ông bạn già của tôi lại xì xầm: "Thơ không?". Tôi xầm xì: "Thơ". Ý bạn già nói là cảm khái trước một vẻ đẹp trời cho như thế liệu tôi có té ra thơ được không.

Khoảng hơn nửa tháng sau, trong tờ Hợp Lưu của Khánh Trường (sau bàn giao cho Đặng Hiền) đăng bài thơ dưới đây:

Một Thương Tóc Xỏa
gởi nhà văn Song Thao

Ba ngàn sợi tóc chảy vào mắt văn nhân
Mỗi sợi tóc là một dòng suối nhỏ
Con suối lênh đênh tràn trên lưng những con chữ đỏ
Cõng đa tình lên tới ngọn một thương

Mùa tóc biếc chải ba ngàn cọng xuân hương
Những điệu lý cũng mượt mà giai điệu
Theo óng ả đổ xuống bờ vai ngon kỳ diệu
Tôi lạc thần đứng lặng giữa tứ thơ

Chiều chết điếng bóng đọng lại thành mơ
Cơn thiện mỹ thật hết lòng cởi mở
Ôm bóng dây trầu bà trên cánh tay em thở
Tôi nhởn nhơ ngồi liếm vạt lông măng

Tránh đàn tóc vừa hất qua thanh xuân
Tôi trợn trạo cố nuốt chùm xao xuyến
Trái hoàng hôn lai láng chiều trong miệng
Lại trào ra thưởng thức khúc tình lang

Ngoài phố giờ này chắc cũng đã vàng trăng
Em sáng chói như tiếng reo trẻ nhỏ
Trườn mình ra khỏi miệng tôi ngậm mấy lời bày tỏ
Tóc biếc vô tình mộng cũng xóa thành không

Phan Ni Tn